Picture
NÔNG DÂN, Tác giả: Thiên Thu

(Chúc Thái Bình 1 vụ mùa bội thu)

Làm nông dân, chẳng máy tính, cặp da

Mỗi trang sách mở ra là ruộng đồng, là đất

Dòng chữ viết là luống cày thẳng tắp

Mỗi mùa thi là mùa gặt rộn ràng

Điểm chấm bài là sân thóc ngập chang

Thấm đẫm mồ hôi những mùa vàng no ấm!


 
 
Picture
THÁI BÌNH TRONG TÔI

Đẹp trai Tiền Hải, xinh gái Kiến Xương
Khuôn mặt dễ thương, là dân Quỳnh Phụ
Nam thanh nữ tú, đích thị Đông Hưng
Vươn tới không ngừng, là người thành phố
Không ngại gian khổ, tìm đến Vũ Thư
Khí chất hiền từ, là người Thái Thụy
Dạo hết tỉnh lị bất chợt nhận ra
Chất phác thật thà, Hưng Hà tôi đó



Xin mượn cơn gió gửi lời bay xa
Đến khắp mọi nhà miền quê yêu dấu
Không ngừng phấn đấu phát triển quê hương
Vững bước con đường đứng lên từ đất
Đón yêu thương trên quê hương chân chất
  Cánh đồng vàng trĩu nặng hạt mồ hôi
  Thành phố xinh tươi, ánh điện sáng ngời
  Cuộc sống yêu vui khơi nụ cười rạng rỡ
  Ôi mênh mang những đồng  bằng màu mỡ
  Những bãi cát màu nơi sóng đổ dịu êm
  Không núi đồi, nơi đất – nước giao tên
  Những di tích ghi danh miền đất mẹ
  Lời mời chào bạn bè già trẻ
  Ghé thăm 1 lần quê lúa chúng ta
  Chùa keo Vũ Thư, đền Trần Hưng Hà
  Tắm biển Tiền Hải, rộn ca hòa bình
  Nắm chặt tay xây đất nước đẹp xinh
  Xin được đón yêu thương trên Thái Bình yêu dấu!

 
 
Picture
100 KHỔ THƠ HỌC 700 TỪ VỰNG
traoyeuthuong@gmail.com

Hello, good luck xin chào,
Great thật tuyệt, học nào! learn please!
Thơ poem, read đọc, thấy see
Joyful ai muốn vui thì vô đây!

SKY trời, EARTH đất, CLOUD mây
RAIN mưa, WIND gió, DAY ngày, NIGHT đêm
HIGH cao, HARD cứng, SOFT mềm
REDUCE giảm bớt, ADD thêm, HI chào
.


 
 
Picture
KIẾN XƯƠNG YÊU THƯƠNG
Tác giả: Hero King (sáng tác 11/06/2013)
Đến Thái bình, ghé Kiến Xương,
Lòng người nồng ấm, thân thương nghĩa tình!
Men say ngây ngất: Nam Bình.
Chiều về kẹo đắng Bình Minh thơm lừng.
Cao Mại ở xã Quang Hưng,
Chợ đông nên kéo Quang Trung họp vào.
Dệt đũi truyền thống: Nam Cao.
Bình Nguyên có lẩu, ai vào đó chưa?
An Bồi là đất trồng dưa,
Quanh năm vất vả sớm trưa cấy cày.
Rãng Thông: gái đảm, khéo tay,
Sớm chiều đan lát nghề mây: Thượng Hiền
.


 
 
Picture
NHÀ NÔNG

Mưa ướt sũng vẫn lom khom cấy lúa
Nắng rát lưng vẫn vui múa tay niềm
Bùn dưới chân như nắng ấm bên trên
Luôn bát ngát một niềm tin gặt hái
Bao vất vả gửi tình người đọng lại
Giọt mồ hôi vội mải chạy thóc mưa
Giọt mồ hôi kéo lúa dưới nắng trưa
Giọt mồ hôi lúc cày bừa, phun thuốc
Bao cực nhọc khó khăn không đếm được
Đong đầy thành bơ gạo nước trắng tinh
Bữa cơm ngon sum họp mái nhà xinh
Thơm hương lúa mới, thắm tình nghề nông!



 
 
Picture
Xanh xanh một khoảng trời trong
Nâu nâu một bát bún ròng đa cua
Phố phường tấp nập bán mua
Hải Phòng như thể bốn mùa giao thoa

Rộn ràng bãi biển Đồ Sơn
Gió xô trời rộng, sóng vờn biển xanh
Cát vàng dưới nắng lung linh
Tiếng cười tiếng nói, tiếng tình vang xa



 
 
Picture
CHUYỆN EM…

Gặp nhau buổi ấy trên đồng

Thấy em gánh mặt trời hồng trên vai

Tay sần nốt sạn nốt chai

Em chăm khóm lúa vồng khoai nõn nà

Bao năm đi lính xa nhà

Đất quê hương vẫn mặn mà đợi em

Tên mình nhiều lúc em quên

Hỏi tên giống lúa thì em rạch ròi

Hỏi em chuyện ấy… sao rồi?

Vân vê tà áo em cười…còn lâu

Em cười, tôi lại nhói đau

Thấy em mái tóc trên đầu đã phai

Nén nhanh một tiếng thở dài

Đạn bom chất độc…nào ai có ngờ

Vẹn nguyên còn một ước mơ

Tặng duyên cho đất, tặng thơ cho đời

Lặng im lại nói nhiều lời

Em là nhân chứng một thời đau thương

Giữa bao trăn trở đời thường

Tôi thêm một chút can trường từ em.

Nguyễn Thị Minh Thuận

Vũ An – Kiến Xương – Thái Bình


thominhthuan_dangbao.doc
File Size: 53 kb
File Type: doc
Download File

thi_an_tap_3.doc
File Size: 389 kb
File Type: doc
Download File

 
 
Picture
NGƯỜI LÀM SẠCH ĐƯỜNG LÀNG

          Đấy là người đàn ông tàn tật, đang thập thiễng gom nhặt những mảnh nilông vụn vương vãi trên đường bỏ vào một cái bao tải to tướng khoác lên vai như một gã ăn mày.

          Anh tên là Nguyễn Thanh Hải 52 tuổi quê ở xã Vũ An, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Trong một trận sốt rét ác tính, liều thuốc kháng sinh cấp cứu cực mạnh đã biến Hải thành người tàn tật, thọt một chân, bước đi cà nhắc. Lớn lên trong sự cưu mang của gia đình và làng xóm, năm 1984 Hải lấy vợ. Vợ Hải là cô Vũ Thị Son nhiều hơn Hải hai tuổi, quê ở làng bên. Son gạt nước mắt gửi lại đứa con riêng cho gia đình rồi theo Hải về trong nỗi cảm thông và lòng thương anh vô hạn.


 
 
Picture
TẢN MẠN VỀ CÂY

 

Ấm mùa đông, mát mùa hè

Là cây xanh - những mái che nghìn đời

Dưới là đất, trên là trời

Cây xanh ở giữa với người thuỷ chung

Lọc sàng từ nắng, từ sương

Gọi từ mặt đất quê hương mỗi ngày

Giống nòi cây vốn thẳng ngay

Chỉ mầm gieo với mê say tảo tần

Mà hiên ngang đứng phong trần

Giữa không gian cứ âm thầm dâng hương

Ngút ngàn trải khắp quê hương

Dẫu xa xôi cũng vấn vương tầm nhìn

Cây sâu nghĩa, cây nặng tình

Cây nào là của chúng mình hỡi anh

Đời người một mái nhà gianh

Ông bà tằn tiện còn dành cho cha

Áp lên mình tấm vải hoa

Áo may ngày cưới cũng là từ cây

Bốn mùa mấy bận đổi thay

Trút cằn khô để mai ngày chồi tươi

Bám vào lòng đất cây ơi

Tắm mưa gội nắng của trời mà lên!

Nguyễn Thị Minh Thuận

Vũ An - Kiến Xương - Thái Bình


 
 
Picture
Nhà mình

Nhà mình chẳng giống nhà ai

Đàn bà thôi cũng lai rai nước chè

Đông khách khứa, lắm bạn bè

Một gian nhà chật bộn bề ý thơ

Nhà mình chủ vốn mộng mơ

Cài chặt then cửa, khép hờ trái tim

Bận là ngày mải ban đêm

Mắt ríu lại vẫn nhìn lên màn hình

Chẳng nhà ai giống nhà mình

Cơm ngày ba bữa ít nhìn thấy mâm

Chắt chiu dành dụm âm thầm

Cho mình thì ít còn phần cho ai

Líu lo tiếng trẻ học bài

Đơn sơ hạnh phúc rộng dài chờ mong

Nhà mình hẹp cửa rộng lòng

Đông về ấm áp, hạ thông gió trời

Nhà mình vẫn đấy ai ơi

Đã yêu thương chớ nói lời chia tay

Nguyễn Thị Minh Thuận

Vũ An - Kiến Xương - Thái Bình


 
    Student-tình yêu là sách vở
    Đêm tâm sự là những tối học bài
    Tâm hồn ta làm rạo rực ngày mai
    Cùng sách vở tới tương lai song bước.

    YÊU THƠ

    Tôi yêu thơ từ thủa thiếu thời
    Để rồi thơ mãi ở bên tôi
    Tình thơ như 1 người tri kỉ
    Không muốn rời xa một kiếp người!


    Tôi yêu thơ hơn cả cuộc đời
    Một điều mơ ước chẳng xa xôi
    Vào thơ tôi thấy mình đã lớn
    Đã biết yêu thương, đã khác rồi.

    Tôi thấy thơ làm đẹp cho đời
    Làm giàu suy nghĩ của riêng tôi
    Như chân trời mới luôn bừng nắng
    Dẫn dắt tôi đi suốt cuộc đời!

    ĐIỂM CHẠM CUỘC ĐỜI
    “Vào thời khắc sinh ra mỗi chúng ta đã thuộc về người khác
    Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không lạc nửa kia
    Vì sẽ đến một ngày có một người giữ lấy tay ta chẳng muốn chia lìa
    Nắm chặt tay ta cùng sẻ chia cuộc sống
    Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay và cùng ta hành động
    Ta mới thật sự hiểu “sum vầy” khơi sức nóng con tim
    Chỉ 1 người thôi mà cứ mãi kiếm tìm
    Cả cuộc đời cứ như chim tìm tổ
    Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa để mở ra cửa sổ
    Để thấy chim trời buông cánh đỗ chùm bông
    Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
    Đừng mang những vết thương bám bụi lòng hôm trước
    Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài như dòng nước
    Đừng cô đơn đừng khóc ướt tình ta
    Có người cùng sẻ chia, hạnh phúc chẳng phai nhòa
    Hoa bừng nở dưới chan hòa tình yêu
    Mãi không xa dù nắng sớm mưa chiều
    Cùng bước đi bên cạnh nhau mặc gió nhiều bụi khắp
    Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
    Giây phút trải lòng, bao nặng nhọc tuôn rơi
    Chúng ta tìm thấy nhau nơi điểm chạm cuộc đời
    Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
    Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương vô hạn
    Bình yên như chiếc lá đâm chồi dù biết cạn hơi sương
    Bên nhau rồi bao hạnh phúc yêu thương
    Một ngày ta dừng lại trên con đường bụi bay
    Có người nắm tay ta trong tình cảm  vơi đầy
    Sẻ chia hạnh phúc, dựng xây yên bình.”