101125_van_anh_va_ngoc_moi_di_choi_ve.docx
File Size: 18 kb
File Type: docx
Download File

Picture
Vân Anh và Ngọc mới đi chơi với người yêu về. Ngọc thì đường đường chính chính (mặc dù không cho bố biết) xuống chơi với người yêu 4 ngày vì Ngọc xuống dưới đó không có ai biết, không có người nhà, và thế là Ngọc đi chơi thoải mái với người yêu 4 ngày từ thứ 4 đến đêm chủ nhật.

Còn Vân Anh thì phải dấu gia đình vì Vân Anh nói là xuống đó dự lễ tốt nghiệp anh trai nhận bằng. Nhưng Vân Anh chỉ đến chỗ anh trai vào sáng hôm sau còn từ hôm trước thì Vân Anh chỉ lên chỗ tiến và chơi luôn một ngày một đêm. Kể cũng tội Vân Anh và Tiễn, yêu nhau hai năm rồi mà đến nay mới gặp nhau lần thứ hai, kể ra thì như Tiến nói, nó không có bản lĩnh, từ Sài Gòn tới Đà Lạt có đáng là mấy mà Vân Anh nài nỉ thế nào Tiến cũng không đến Đà Lạt thăm nó.

Từ đó mà thấy mình cũng hạnh phúc thật, muốn là có người đến bên luôn, cho dù khoảng cách Nam Bắc xa hơn khoảng cách Sài Gòn Đà Lạt nhiều!

Thuận nói Vân Anh là “em thì mục đích gặp thằng Tiến là 95%, còn chỉ có 5% là dự lễ tốt nghiệp của anh trai thôi!”. Điều đó làm mình nhớ tới những khi Thuận nói với mình là mình về tết chỉ vì ai đang ở ngoài Bắc chứ không vì gia đình! Lại nói bây giờ trong đầu mình ai đó là tất cả chứ còn đâu gia đình nữa? hay nói là mình đi với ai đó cả ngày cũng không chán, những người có người yêu rồi thì gia đình chẳng là gì cả.

Khi nghe những câu nói đó mình thấy vừa có một chut thoang thoảng vui lại có một chút thoáng buồn. Thuận hiểu những người đang yêu, mặc dù Thuận chưa yêu, nhưng điều đó không có nghĩa là đúng hoàn toàn, mình muốn nói với Thuận là những suy nghĩ của Thuận thật phiến diện, nhưng thôi, dù sao đó cũng là suy nghĩ riêng của Thuận, có hiểu nhầm bạn bè cũng không sao, và những suy nghĩ cua mình cũng là của riêng mình, có khiến người khác hiểu nhầm cũng không sao!

Thuận à, mình muốn nói với Thuận là mình nghĩ về tình yêu đơn giản lắm. MÌnh chỉ coi nó như một sự sắp xếp của duyên số thôi. Giống như những bài thơ trong tập thơ chuông gió mà mình viết mới đưa cho Thuận xem đó. Bắt đầu bằng một tin nhắn, rồi dau đó là tình bạn theo kiểu

“Một tình bạn thôi trải niềm vui muôn trượng

Sức mạnh khi đời trao phần thưởng tình thân”

Rồi sau đó là những vui buồn đan sen, và cảm giác rất tự nhiên rằng mình đang lo lắng cho một người bạn khi người ấy hôm nay phải làm việc thâu đêm…

Tất cả là như vậy đó. Mình không quan trọng là điểm xuất phát là gì, cũng không quan trọng người này nhận lời yêu của người kia qua mail, tin nhắn hay trực tiếp… càng không quan trọng hiện tại hai bên có thực sự coi người kia hơn cả gia đình hay không… mình chỉ để mặc cho một chữ duyên. Khi nào hai người còn có cảm giác lo lắng, yêu thương, trân trọng, hướng về nhau thì tức là còn chữ duyên, hết rồi thì là hết duyên, cứ để mọi thứ bình yên, tự chảy theo dòng chảy của nó, không nên níu kéo, không nên đầy mạnh, cũng không nên tạo ra sóng gió để thử thách tình yêu.

Không thể so sánh gia đình với tình yêu được, tình yêu là một phạm trù khác, giống như phạm trù trong triết học vậy. với bất cứ người con nào gia đình luôn là tất cả, huống hồ một người con được lớn lên trong tình yêu thương vô bờ của thầy mẹ và anh chị… Bố mạ, gia đình luôn luôn trong tâm trí, dù có những lúc bộ não bị phân ra để nhớ đến ai khác thì nó cũng chỉ chiến một phần nhỏ trong não, không hễ ảnh hưởng đến phần não lớn mênh mông như đại dương kia. Nỗi nhớ với bố mẹ và gia đình không đơn thuần là nỗi nhớ theo kiểu tùy duyên, pha chút lo lắng và yêu thương mà là nỗi nhớ cùng với một bầu hiếu thảo lớn lao, bởi gia đình là tất cả, trong đó có mình là một phần, và có thể nói tới chữ duyên, nhưng đó là chữ duyên lớn, chữ duyên vĩnh cửu, mãi mãi không những không phai nhòa mà còn càng ngày càng lớn hơn, nảy nở như hoa hồng trà đất đồi Đà Lạt.

Cũng có thể bố mẹ sẽ ngăn cản tình yêu của con, nhưng đó là những người khác còn gia đình mình chắc sẽ không có chuyện đó. Đương nhiên, nếu có, đó cũng nên giải thích là một chữ duyên phận và nếu như duyên phận thật sự như vậy thì mình sẽ thuận theo với một suy nghĩ xuôi dòng mà không hề buồn. Với mình, tình yêu rất đơn giản, không có ranh giới, không có bờ ngăn, cũng không có bến cố định.Hãy chăm lo, yêu thương, trân trọng người mà số phận đang dành cho bạn, không nên suy nghĩ nhiều.




Leave a Reply.

    Thiên Thu:

    Mỗi cuộc nói chuyện trong đời.
    Đều lưu giữ lại những lời yêu thương
    Kiếm tìm đâu chút vấn vương
    Xa rồi vẫn ngọt như đường trong tim!

    Nếu như em là phở… Anh sẽ là nước lèo… Ðời có cuốn vèo vèo… Ta bên nhau em nhỉ? Nếu như em là cột… Anh sẽ làm căn nhà… Dù bão tố phong ba… Vẫn ôm em, che chở! Giả như em môi sứt… Thì anh cũng rốn lồi… Lồi rốn với sứt môi… Hai ta đi cùng lối… Giả như em sợ tối… Anh sẽ là ngọn đèn… Dù dầu đắt xăng lên… Anh vẫn luôn toả sáng! Còn nếu em là ván… Anh sẽ làm cái đinh… Ðóng một triệu chuyện tình… Cũng không khi nào hết! Nếu em hay nói phét… Anh nói dóc như thần… Hai chúng mình thành thân… Rủ nhau lừa thiên hạ!

    Chồng tốt - phải đẹp giai - không dê gái –phải thoải mái, hay mua hoa- thích ở nhà - lo giặt giũ - thích "đồ" cũ hơn "đồ" mới – thích cơi nới cho vợ con - phải lo tròn cho cuộc sống - thấy vợ nóng phải vuốt ve - chớ xách xe đi tìm “ấy” - thấy gà gáy dậy nấu cơm - phải sớm hôm chăm lo vợ - thấy giấy nợ(bill) phải làm thinh - phải một mình lo nội trợ - khi gặp "mợ" phải dạ thưa - đến trưa trưa lo chợ búa - phải ăn mặc như hai lúa – phải cần kiệm cho vợ xài – phải miệt mài mà làm việc – dẫu có tiệc cũng không đi - mà có đi, phải trình báo - không bố láo với phu nhân - phải lo thân không toi mạng!

    Một Lần nhịn là chín lần nhục. Một lần nhục bằng chín lần đau. Đã đánh nhau phải dành phần thắng. Nếm cay đắng phải chịu thường xuyên . Đi công viên phải cùng gái đẹp. Nói hơn vẹt mới thật là hay .Đã ăn cay không thèm uống nước .Đã bắt chước thì đừng ăn theo. Nếu vuốt keo thì phải chơi loại tốt. Đã ngu dốt thì không ăn thịt bò. Chỉ ăn no, không bao giờ hút hít. Tiền tuy ít nhưng phải sống thanh cao. Hút thuốc lào để nâng cao khí tiết. Cái gì không biết thì dựa cột mà nghe. Gặp Cave ở ngoài đường phải tránh. Bị chặn đánh quyết tâm bật phản công. Không lông bông ngoài đường khi thất nghiệp. Đọc hết rồi thì xin mời viết tiếp. Kẻo hết đồ làm thông điệp mua vui (hihi)

    Chết vi` rượu la` cái chết sành điệu. Chết vi` yêu la` cai' chết liêu xiêu. Chết vi` "gái" la` cai' chết' ra^t' thoải mái. Chết vi` "tình" la` cai' chết bất thình lình . Chết vi`" lười" la` cai' chết' ra^'t buồn cười. Chết vi`" học" la` cai' chết ra^t' vàng ngọc . Chết vi`" sầu" la` cai' chết rất ngầu . Chết vi`" ghen " la` cai' chết nhỏ nhen . Chết vi`" chơi" la` cai' chết thảnh thơi. Chết vi` " bệnh" la` cai' chết bạc mệnh. Chết vi`" hận " la` cai' chết lận đận ^^

    Lẳng lặng mà nghe họ kháo nhau Xăng thời lên giá gấp đôi xâu. Phen này ông quyết đi xe đạp. Bụng nhỏ, eo thon lại nhịp nhàng. Lẳng lặng mà nghe họ bảo nhau Rau thời phun thuốc chẳng bị sâu. Phen này ông quyết đi buôn thuốc Vừa bán vừa cho cũng sướng đầu Họ lại kháo nhau chuyện làm giàu. Đất, nhà, cổ phiếu biết về đâu? Lại thêm vàng giá tăng vun vút Ngồi vẫy tay chơi cũng vẫn giàu.

    Đằng sau nụ cười là nước mắt.... Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ.... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá..... Đằng sau lạnh giá là khát khao.... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng.... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau chúng ta là quá khứ.... Đằng sau quá khứ là tương lai......đằng sau tương lai là… mệt quá!