Một vài mẹo nhỏ mình tự đúc kết được dùng trong sinh hoạt hàng ngày: muốn lấy hết cháy khê dưới nền nồi cơm mà không phải nhọc công nghiến răng cạy gẫy cả muôi, bạn hãy lấy ruột nồi cơm khi cơm đã chín mà còn đầy nồi chưa ăn, để cả nồi cơm xuống nền nhà khoảng 1 phút (nếu để vào nền có nước thì càng nhanh), có thể đậy vung bên trên cho cơm đỡ nguội. Sự chênh lệch nhiệt độ trên nóng dưới lạnh sẽ làm bong lớp cháy nền khỏi nền xoong cơm. Chúc những bạn có sở thích ăn cháy như mình có 1 bữa cháy ngon miệng


Khi cọ rửa bồn cầu và nền nhà tắm, hãy dùng vòi hoa sen để doa nước xối sạch xà phòng thay vì múc từng ca nước dội lại, như vậy bạn có thể tiết kiệm 1 lượng nước đáng kể

Sau khi giặt đồ, nếu bọt xà phòng dồn đống vào miệng cống xả quá nhiều, thay vì dội nước từng ca xối xả, bạn hãy dùng vòi hoa sen xối vào đống bọt, bọt sẽ tan nhanh chóng chỉ với khoảng 1 lít nước.

Hầu hết chúng ta đều bật bình nước nóng 5 phút trước khi bước vào nhà tắm để rồi phải vặn lệch tay xả nước về phía nút xanh, nước mới đủ hạ thấp nhiệt độ vừa tắm. Sự thật thì bạn chỉ cần bật bình nước nóng ngay khi bắt đầu lấy quần áo. Chỉ sau 1 phút, nước đã đủ nhiệt độ tắm nếu bạn vặn tay xả nước lệch hoàn toàn về phía nút đỏ. Khi bạn tắm vừa xong (khoảng 10 phút) thì bình vừa xả hết nước ấm. Làm như vậy bạn có thể tiết kiệm khá nhiều tiền điện và nước mỗi tháng.

Bạn đang làm một việc rất ngớ ngẩn là tráng ca mỗi khi uống nước trong khi ca luôn được úp ở kệ cao, sạch, không có bụi và chỉ được uống bởi những người mạnh khoẻ trong gia đình bạn! Có cần thiết phải hao phí năng lượng và công sức của những công nhân nhà máy xử lí nước như vậy?

Có khi cái nút ấn xả bồn cầu tự động nhà bạn bị hỏng lại là một điều hay! Chỉ cần một cái chậu to trong nhà tắm, mỗi khi rửa rau 2 nước cuối, giặt dũa quần áo 2 nước cuối, gội đầu nước cuối, thậm chí cả rửa mặt, nếu bạn rửa bằng chậu, bạn chứa chúng vào cái chậu to đó, vậy là bạn không phải tốn thêm một lượng nước sạch để xả bồn cậu, cùng với đó là sự tiết kiệm về kinh tế đáng kể cho ngân sách gia đình bạn!

Nấu cơm và thức ăn vừa lượng ăn, không để dư thừa dù chỉ một cọng rau nhỏ để đổ vào thùng rác, đó là cách tốt nhất và đơn giản nhất để bạn tiết kiệm kinh tế cho gia đình và bảo vệ môi trường.

Tôi từng ăn cơm với một cô bạn rất thú vị, khi ăn cơm dĩa ở quán, cô ấy nói chủ quán múc vợi cơm lại để đủ lượng mình ăn, không chọn những món mình không muốn ăn và cô ấy không hề để lại trên đĩa dù chỉ 1 hạt cơm nhỏ, điều mà trong 100 người, có đến 99 người không làm được chỉ vì “Ai hơi đâu mất thời gian vét nốt mấy hạt cơm dính đĩa làm gì!”. Khi nấu mì hay canh, cô ấy đổ nước vừa đủ để mình ăn và không đổ đi dù chỉ 1 thìa nước cuối trong khi họ thì “Tại sao lại phải húp cả cặn?” – Đâu là cặn trong khi hỗn hợp mì pha là một tô đồng nhất? Có thể ăn “cặn” trên, sao lại không thể ăn “cặn” dưới? Trong bữa ăn, cô ấy ăn nhanh, nhưng khi mọi người đã kết thúc bát cơm cuối của họ, cô ấy sẽ ăn hết chỗ rau hay thức ăn còn lại (ít và sẵn sàng bị đổ đi), trong khi người khác thì ngại vì sợ bị coi là vét bữa. Khi bốc rau vào nồi, cô ấy cẩn thận nhặt hết từng cọng rau, từng khúc hành lá bé xíu trên thớt hay từng sợi miến mắc trong thành giá… để dụng cụ nấu ăn khi mang rửa không xả thêm rác vào cống dẫn nước, trong khi người khác thì “Cần gì phải mất thời gian!”. Cô cẩn thận trộn cơm vào cái nồi kho thịt đã hết chỉ còn dính chút nước mỡ và hành để khi đem rửa sẽ bớt chút bọt dầu rửa bát thải ra nền nhà tắm. Cô dùng đôi đũa gắp rau luộc để gắp thịt luộc rồi dùng luôn đôi đũa đó ăn trong bữa cơm thay vì dùng 3 đôi cho mỗi việc… Với mọi người có lẽ cô bé đó bị hâm, quá tỉ mẩn và khó chịu, nhưng với tôi cô ấy là 1 thần tượng, một thần tượng bảo vệ môi trường.

Vậy là trung thu, tết của tình thân lại qua đi với bao niềm vui và bồi hồi nhớ về tuổi thơ. Mình, anh mình, chị dâu và dì Sim, bác Tình đều mua bánh trung thu cho nhà mình, nhìn 8 chiếc bánh Kinh Đô đặt trên bàn thờ mà thấy niềm vui của những ngày tuổi thơ tràn ngập trong lòng, thật là hạnh phúc! Trung thu này mình mua thêm cho cháu Linh 1 cái váy hồng, ngày đi chơi, nó mặc cái váy trắng mình mua từ hè năm ngoái mà giờ vẫn còn trùng, trông ghét quá cơ. Lại chụp thêm cho nó vài chục tấm hình, đăng lên face mà dì Sim của nó thấy chắc là sẽ vui lắm đây!

Không biết từ bao giờ mà mình hình thành thói quen mỗi khi mở máy lên, dù để học, làm việc, đọc truyện, đọc báo, nghe nhạc, nghe blog radio hay viết blog, mình cũng phải mở bài “heal the world” lên nghe vài lần. Một bài hát cũ lắm mà vẫn có sức cuốn hút khiến người ta ngập mình trong những giai điệu của nó đến vậy!

Heal The World
Make It A Better Place
For You And For Me

Hồi lớp 3, khi mỗi sáng đi học mình ăn cơm rang muối, mặc quần vá 2 mông, mình ước tiết kiệm đủ tiền mua một con búp bê nhựa 3K. Hồi lớp 5, khi mỗi sáng đi học ăn cơm rang mỡ, mình ước có đủ tiền mua 1 cuốn sổ nhật kí có khóa. Lớp 9, khi mỗi sáng đi học ăn cơm thổi với dưa cà, mình ước có đủ tiền mua một chiếc máy vi tính. Tốt nghiệp đại học, mình ước có đủ tiền để chạy việc. Còn bây giờ, mình ước… những ước mơ của mình không bao giờ liên quan đến tiền!

7h: thức dậy, 7h-7h30: vệ sinh cá nhân, 7h30-8h: vệ sinh nhà cửa, 8h-8h5p: ăn sáng, 8h5p-11h: làm việc, 11h-11h30p: nấu ăn, 11h30-12h: ăn trưa, 12h-14h: xem phim, 14h-17h30: làm việc, 17h30p-18h: nấu ăn, 18h-19h: xem phim và ăn tối, 19h-19h50p: xem thời sự, 19h50p-20h20p: đi bộ thể dục, 20h20-21h: tắm giặt, 21h-24h: online, 0h: đi ngủ.

Thấy mình cắt 3 quả ớt chỉ thiên lên mặt bát cơm, anh mắng, thấy mình vắt nửa quả chanh lên mặt bát cơm, anh mắng, thấy mình cầm lọ hạt tiêu rắc đen mặt bát cơm, anh mắng, thấy mình ăn 1 bát cơm mà no, anh mắng vì tưởng mình giả vờ no! Thấy mình ăn nhanh và rời mâm trước mọi người, anh mắng… Ôi, chỉ có ở nhà mình mới được ăn uống thoải mái theo ý thích, chứ còn đi vào Gia Lai, mình chẳng còn được là chính mình một cách tự nhiên nữa, kể cả việc nhỏ nhặt như là chuyện ăn uống, chán thật! Nghĩ đến việc vào đó lại phải ăn uống theo ý anh mà mỗi lần có việc phải vào mình lại thấy oải, may mà đầu tháng 9 này mình đã hoãn lại không đi nữa!

Hồi ở kí túc xá sinh viên Thuận luôn là người thức khuya nhất phòng, hầu như chẳng ngày nào đi ngủ trước 2h, vậy mà giờ 9h gọi đã không thấy nhấc máy rồi! Chẳng lẽ Thuận sợ khi nói chuyện với mình sẽ không kìm được việc phát sinh nỗi buồn chuyện đá anh chàng hot boy kia?

Về chơi Trung thu được Trang Nguyễn thông báo một tin mới: Trần Tiến đã nói chuyện người lớn, vậy là một tên trong nhóm đã “Theo nàng bỏ cuộc chơi!”. Cuối năm nay hắn cưới không biết có cho mình ăn chịu tiền mừng không đây!

Nhận được cuộc gọi của Thảo Huyền lúc đêm khuya, bao nhiêu kỉ niệm thời sinh viên lại ùa về. Huyền đã yêu một anh kế toán cùng trường trong Tây Ninh nhưng cùng quê Nghệ An sinh năm 87, chỉ đợi anh xây nhà trong đó xong là nói chuyện người lớn rồi cưới nhau. Giang đã ổn định với một bé trai đầy tháng kháu khỉnh, Tí thì chắc cũng chuẩn bị cưới rồi, Ngân thì đang làm ngoài Hà Nội, Thuận thì chỉ đợi cắt đuôi Viên Sỏi kia rồi mở cửa đón chào một cây đại thụ mới là xong, Tương làm ở Thanh Hóa, chắc cũng có anh nào đó để nói chuyện người lớn rồi cũng nên. Sao chúng nó dễ dàng từ bỏ cuộc sống tự do thế nhỉ?

Bát ngát quê tôi là những cánh đồng/ Xuân qua hè tới lúa trĩu bông/ Thái Bình nô nức mùa thu hoạch/ Đọng lại trong tôi những ký ức thàng năm. Lại sắp đến mùa thu hoạch lúa rồi, những bông lúa bắt đầu ngả vàng cúi đầu xuống cảm ơn tấm lòng của mẹ đất để chuẩn bị rời xa mẹ, đi đến báo ơn người chăm bón một vụ mùa bội thu. Khoảng 2 tuần nữa là gặt, vụ mùa này mẹ lại vất vả rồi, vì thầy không còn chở lúa được như hồi còn khoẻ nữa.

Trích ra 100k/tháng để nối mạng thì không vấn đề gì nhưng kèm theo đó là việc ngày ngày chúi mũi vào màn hình, hại mắt, nhức đầu, thức khuya, thiếu ngủ, suy giảm trầm trọng về sức khỏe. Bù lại đó là việc được chia sẻ mọi việc nhỏ nhất hàng ngày trong sinh hoạt của mình từ những người bạn đã quen hoặc chưa gặp bao giờ, được cập nhập tình hình bạn bè hàng giờ mà không tốn tiền nhắn, gọi điện thoại, được cập nhập mọi sự thay đổi của thế giới, đất nước và được tìm hiểu mọi thông tin nhỏ nhặt trong cuộc sống như giờ nhà mình hết đường mà muốn ăn bột sắn, có nên dùng mật ong thay thế không? Tự nhiên thèm ăn chè huế, tự nấu như thế nào? Bỏ lỡ chương trình thời sự tối nay, xem lại dễ dàng… Nên chọn gì đây?




Leave a Reply.

    Thiên Thu:

    Mỗi cuộc nói chuyện trong đời.
    Đều lưu giữ lại những lời yêu thương
    Kiếm tìm đâu chút vấn vương
    Xa rồi vẫn ngọt như đường trong tim!

    Nếu như em là phở… Anh sẽ là nước lèo… Ðời có cuốn vèo vèo… Ta bên nhau em nhỉ? Nếu như em là cột… Anh sẽ làm căn nhà… Dù bão tố phong ba… Vẫn ôm em, che chở! Giả như em môi sứt… Thì anh cũng rốn lồi… Lồi rốn với sứt môi… Hai ta đi cùng lối… Giả như em sợ tối… Anh sẽ là ngọn đèn… Dù dầu đắt xăng lên… Anh vẫn luôn toả sáng! Còn nếu em là ván… Anh sẽ làm cái đinh… Ðóng một triệu chuyện tình… Cũng không khi nào hết! Nếu em hay nói phét… Anh nói dóc như thần… Hai chúng mình thành thân… Rủ nhau lừa thiên hạ!

    Chồng tốt - phải đẹp giai - không dê gái –phải thoải mái, hay mua hoa- thích ở nhà - lo giặt giũ - thích "đồ" cũ hơn "đồ" mới – thích cơi nới cho vợ con - phải lo tròn cho cuộc sống - thấy vợ nóng phải vuốt ve - chớ xách xe đi tìm “ấy” - thấy gà gáy dậy nấu cơm - phải sớm hôm chăm lo vợ - thấy giấy nợ(bill) phải làm thinh - phải một mình lo nội trợ - khi gặp "mợ" phải dạ thưa - đến trưa trưa lo chợ búa - phải ăn mặc như hai lúa – phải cần kiệm cho vợ xài – phải miệt mài mà làm việc – dẫu có tiệc cũng không đi - mà có đi, phải trình báo - không bố láo với phu nhân - phải lo thân không toi mạng!

    Một Lần nhịn là chín lần nhục. Một lần nhục bằng chín lần đau. Đã đánh nhau phải dành phần thắng. Nếm cay đắng phải chịu thường xuyên . Đi công viên phải cùng gái đẹp. Nói hơn vẹt mới thật là hay .Đã ăn cay không thèm uống nước .Đã bắt chước thì đừng ăn theo. Nếu vuốt keo thì phải chơi loại tốt. Đã ngu dốt thì không ăn thịt bò. Chỉ ăn no, không bao giờ hút hít. Tiền tuy ít nhưng phải sống thanh cao. Hút thuốc lào để nâng cao khí tiết. Cái gì không biết thì dựa cột mà nghe. Gặp Cave ở ngoài đường phải tránh. Bị chặn đánh quyết tâm bật phản công. Không lông bông ngoài đường khi thất nghiệp. Đọc hết rồi thì xin mời viết tiếp. Kẻo hết đồ làm thông điệp mua vui (hihi)

    Chết vi` rượu la` cái chết sành điệu. Chết vi` yêu la` cai' chết liêu xiêu. Chết vi` "gái" la` cai' chết' ra^t' thoải mái. Chết vi` "tình" la` cai' chết bất thình lình . Chết vi`" lười" la` cai' chết' ra^'t buồn cười. Chết vi`" học" la` cai' chết ra^t' vàng ngọc . Chết vi`" sầu" la` cai' chết rất ngầu . Chết vi`" ghen " la` cai' chết nhỏ nhen . Chết vi`" chơi" la` cai' chết thảnh thơi. Chết vi` " bệnh" la` cai' chết bạc mệnh. Chết vi`" hận " la` cai' chết lận đận ^^

    Lẳng lặng mà nghe họ kháo nhau Xăng thời lên giá gấp đôi xâu. Phen này ông quyết đi xe đạp. Bụng nhỏ, eo thon lại nhịp nhàng. Lẳng lặng mà nghe họ bảo nhau Rau thời phun thuốc chẳng bị sâu. Phen này ông quyết đi buôn thuốc Vừa bán vừa cho cũng sướng đầu Họ lại kháo nhau chuyện làm giàu. Đất, nhà, cổ phiếu biết về đâu? Lại thêm vàng giá tăng vun vút Ngồi vẫy tay chơi cũng vẫn giàu.

    Đằng sau nụ cười là nước mắt.... Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ.... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá..... Đằng sau lạnh giá là khát khao.... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng.... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau chúng ta là quá khứ.... Đằng sau quá khứ là tương lai......đằng sau tương lai là… mệt quá!