101210_minh_va_thuan_lam_luan_van.docx
File Size: 23 kb
File Type: docx
Download File

Picture
Thịnh: Thu và Thuận cùng được làm luận văn đó (pm both Thu and Thuận)

-          Thuận: Thu ơi, Thịnh nó nói là Thu và mình cùng được làm luận văn nè?
-          Thu: … Nói chung những gì nó nói mình không muốn quan tâm!
mà nó nói thật hay nói đùa vậy nhỉ? Thu hình như đứng thứ 11, Thu được 6,7, còn mình đứng thứ 13, mình được 6,5. Với số điểm như thế tụi mình cũng được làm luận văn hay sao?


-          -          Không biết nữa… Nói chung những gì Thịnh nói mình không muốn quan tâm.

-          Nếu là thật thì sao nhỉ? Có nên làm không? Sao mình lại không muốn làm nữa rồi Thu ạ.

-          Nói chung những gì Thịnh nói mình không muốn quan tâm!

-          … Thu ơi, mình nói nốt câu nữa Thu đừng có quát mình đấy!... hi, Thịnh nhắn là cô Cúc bảo ai không làm luận văn thì liên hệ với cô trước ngày 22/12.

-          Uhm

….

20/12

-          Thu ơi tụi mình được làm luận văn thật đấy Thu ạ, Thu được 6,72, đứng thứ 9 lớp, còn mình được 6,50, đứng thứ 13. Danh sách dính trên bảng tin khoa kìa.

-          Nhiều người được làm thế sao? Những 13/sĩ số lớp 76 người, như vậy là 17% cơ à? Nhiều thế làm cũng thấy ý nghĩa nó không cao, không thích lắm, nhỉ?

-          Uhm, mình cũng nghĩ vậy, lúc chưa được làm thì mình hi vọng mình được làm, tới khi được làm rồi thì nói như Thu ấy, nhiều người được làm như thế, mình nghĩ cũng không còn nhiều ý nghĩa, không muốn làm lắm nữa.

-          Thôi, đừng nghĩ như vậy, khoa Hóa k31 cũng 80 người mà được tới 16 người làm, chưa kể mấy bạn xin thêm nữa đó. Giờ mình đứng thứ 9, thứ 10, kể cũng kém những người đứng hơn nhưng mình có niềm tự hào của riêng mình, họ hơn mình về điểm số nhưng họ chưa chắc hơn mình về khả năng, chưa chắc bài bảo vệ luận văn của họ đã có giá trị hơn mình sau này, mình kém điểm hơn họ mà mình vẫn quyết tâm và có ý chí làm và làm thành công thì mình đã là người chiến thắng so với họ rồi. Đúng không? “ Đừng bỏ cuộc, dù chỉ lần này”- đó là câu mà thầy Nguyên chủ nhiệm khuyên tụi mình đó! Đừng bỏ cuộc! Dù sao cũng là một kỉ niệm, bột bước phấn đấu đáng nhớ trong cuộc đời sinh viên của mình.

-          Uhm, mình không biết có làm không nữa, để tết này về xem sao đã, mình đang do dự, giờ cứ đăng kí vào phiếu đăng kí học phần nhưng qua tết có thể điều chỉnh lại. Nếu mình có làm cũng là vì cha mẹ mà thôi, cha mẹ  mà muốn thì mình làm, làm cho cha mẹ vui…

23/12

-          Chuyện làm luận văn vậy mà có nhiều điều bất cập Thuận à.

-          Chuyện gì vậy?

-          Hôm trước học sản xuất sạch hơn, hôm mà tụi mình đều nghỉ đó, nghe nói Toàn lên găp cô Cúc nói cô xem lại danh sách làm luận văn vì theo quy chế của nhà trường thì đến năm 3 mà vẫn còn nợ môn thì không được làm luận văn, vậy mà trong danh sách làm luận văn của lớp có 1 bạn nợ một môn, một bạn nợ hai môn…

-          Ai?

-          Nghe nói là Toàn nói vậy xong thì ai cũng biết là Thịnh nợ môn thực tập phân tích và Thy nợ môn quản lý môi trường với môn nào nữa ấy mà vẫn được làm nhưng khi cô hỏi là ai thì Toàn định nói thì bị lớp ngăn lại, sợ nói qua nói lại mang tiếng nói xấu hạ thấp nhau, gây mất đoàn kết nội bộ.

-          Rồi sao?

-          Thì tùy thuộc vào cô Cúc thôi, nghe nói tiêu chuẩn trường đặt ra thì đúng là 6,5 điểm trở lên và không nợ điểm môn nào mới được làm luận văn mà. Nhưng nói chung là Toàn nói cô Cúc nên xem lại danh sách làm luận văn đi kẻo có nhiều người không xứng đáng!

-          Sao kì vậy? ai được làm thì mừng cho người đó chứ? Sao lớp mình lắm chuyện thế nhỉ?

-          Lại còn chuyện này nữa, sáng nay đang mua chả cá thì thấy Hà đi tới hỏi “thu ơi, Thu thấy Hà làm luận văn có bất công cho mọi người lắm không?”

-          Lại chuyện gì nữa vậy?

-          Nghe Hà kể là có bọn gửi mail lạc danh và dùng số điện thoại lạ để nói xấu Hà, nói Hà là vừa lười vừa ngu, học hành thì mở tài liệu, chơi bời yêu đương lung tung, vậy mà cả nhóm Hà cũng đủ điều kiện ra trường, lại còn có Hà được làm luận văn nữa. Ngu thế làm sao mà làm cho nổi?...v.v.. Nói chung là nói xấu Hà nhiều lắm…

-          Trời, lại còn chuyện đó nữa à? Sao lớp mình nhiều người ghen ăn tức ở thế không biết

-          Uhm, Hà cũng nhận định là nó dùng kế khích tướng để Hà bỏ cuộc mà không làm nữa nhưng đã thế Hà phải càng quyết tâm, với những kẻ nói xấu sau lưng, viết mail, nhắn tin điện thoại lạc danh như thế Hà không quan tâm.

-          Hihi, nói tóm lại chỉ có mình với Thu là đủ tiêu chuẩn làm luận văn thôi, học hành điểm không cao bằng người ta nhưng tự hào là không biết quay bài là gì, hi.

-          Hic

 

-          Có chuyện gì vậy Thuận? ( Nhóm mình đang làm bài tập nhóm trên thư viện, Thuận chạy ra nghe điện thoại của nhà và mình thấy Thuận như vừa mới khóc, mình cầm tay Thuận…)

-          Có gì đâu.

-          Không có gì thật không?

-          … Cha mình… hình như là bị … ung… thư-  ấy… (Thuận lại bắt đầu khóc)

-          …???

-          Cha mình bị đau, bệnh viện huyện chỉ khám ra là viêm phổi nhưng chụp quang có một khối u trong phổi, có bác sĩ gần nhà dự đoán là bị ung thư nhưng ở Vinh khám cũng không an tâm nên phải lên Hà Nội khám xem sao đã…

-          …

-          Chắc không phải đâu, phải không Thu?

-          … Mọi chuyện đều có thể xảy ra

-          … Thuận khóc nhiều hơn

-          … Mình thì mình sẽ không khuyên Thuận nghĩ ngược lại sự thật đâu mà mình chỉ khuyên Thuận phải biết chấp nhận mọi thứ, phải biết sẵn sàng và vững vàng đón nhận mọi chuyện xảy ra dù đó là chuyện tồi tệ nhất, khi đã sẵn sàng rồi thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn.

-          Chắc không phải đâu.

-          Dù sao mọi chuyện cũng chưa đến đâu, tin hay không tin cũng không quan trọng, vấn đề trước mắt là phải đưa cha đi khám và động viên tinh thần cha mẹ đã. Trong việc này mấy chị em có vai trò rất lớn, không nên để mình trở nên yếu đuối mà làm rối tung mọi chuyện.

… Thuận khóc,tụi mình ngồi ở ghế đá, mình ôm Thuận, khóc cùng Thuận, mình thấy tim mình đau như người thân của mình sắp rời xa mình vậy. và đây, hiện hữu nhất là một người bạn thân của mình ngồi ngay bên mình đây, đang phải chịu nỗi đau đớn không cùng…

Thuận không phải là người bình thường, Thuận không thể hiện sự yếu đuối của mình trước mặt bạn bè, Thuận luôn dấu nó, trong căn phòng nhỏ bé gồm 8 thành viên, Thuận luôn là người khơi lửa yêu thương, nói những chuyện vui vẻ để trong phòng tối nào cũng có tiếng cười. Thuận thật khuấy động đằng sau một tâm hồn nhạy cảm.

Trong khi thời mình học cấp ba, thầy cô và nhà trường luôn nêu cao tinh thần học vì bản thân, vì sự nghiệp, vì đất nước… chứ không phải học vì bố mẹ, thầy cô để tránh tinh trạng bố mẹ thuê con học, mỗi điểm mười là một tờ tiền… thì Thuận lại nói với mình là Thuận học chỉ vì một lí do duy nhất, học vì cha mẹ, Thuận mong muốn trở thành người có mức sống đầy đủ cũng chỉ là vì Thuận muốn chăm lo phụng dưỡng bố mẹ lúc về già, làm cho bố mẹ vui lòng, Thuận không mong gì cho bản thân mình hết. Có lần Thuận nói với mình là cha mẹ Thuận phải chịu biết bao nhiêu khó khăn cơ cực cả về vật chất và tinh thần nên đến đứa con thứ tư là Thuận nhất định Thuận không làm cho bố mẹ phải phiền lòng nữa. Thuận làm cho mình cảm thấy hình như trong cuộc đời của Thuận chỉ có hình ảnh của cha mẹ, Thuận khác với mình, mình học tập, lao động hay làm bất cứ việc gì vì sở thích, vì đam mê của mình trước tiên…

Trong giây phút ngắn ngủi nghe tiếng nức nở của Thuận, những suy nghĩ đó đều hiện về, trong đầu mình nghĩ chắc rằng một người con hiếu thảo như Thuận chắc chắn sẽ không thể nào chịu nổi nỗi đau này. Tất cả những gì Thuận làm, Thuận học tập, Thuận phấn đấu đều là để thành công mà phụng sự cha mẹ, vậy mà… thử tưởng tượng giờ Thuận mới chưa ra trường, còn chưa có một ngày được cầm đồng lương của mình mua biếu cha một thước vải… Thuận còn chưa có lấy một anh chàng tỏ tình để về quê giới thiệu với cha. Vậy mà cha đã vội dời xa, hỏi có người con nào trong hoàn cảnh ấy mà chịu đựng nổi.

… không biết khuyên Thuận sao nữa, chỉ còn biết lắng nghe tiếng khóc của Thuận…




Leave a Reply.

    Thiên Thu:

    Mỗi cuộc nói chuyện trong đời.
    Đều lưu giữ lại những lời yêu thương
    Kiếm tìm đâu chút vấn vương
    Xa rồi vẫn ngọt như đường trong tim!

    Nếu như em là phở… Anh sẽ là nước lèo… Ðời có cuốn vèo vèo… Ta bên nhau em nhỉ? Nếu như em là cột… Anh sẽ làm căn nhà… Dù bão tố phong ba… Vẫn ôm em, che chở! Giả như em môi sứt… Thì anh cũng rốn lồi… Lồi rốn với sứt môi… Hai ta đi cùng lối… Giả như em sợ tối… Anh sẽ là ngọn đèn… Dù dầu đắt xăng lên… Anh vẫn luôn toả sáng! Còn nếu em là ván… Anh sẽ làm cái đinh… Ðóng một triệu chuyện tình… Cũng không khi nào hết! Nếu em hay nói phét… Anh nói dóc như thần… Hai chúng mình thành thân… Rủ nhau lừa thiên hạ!

    Chồng tốt - phải đẹp giai - không dê gái –phải thoải mái, hay mua hoa- thích ở nhà - lo giặt giũ - thích "đồ" cũ hơn "đồ" mới – thích cơi nới cho vợ con - phải lo tròn cho cuộc sống - thấy vợ nóng phải vuốt ve - chớ xách xe đi tìm “ấy” - thấy gà gáy dậy nấu cơm - phải sớm hôm chăm lo vợ - thấy giấy nợ(bill) phải làm thinh - phải một mình lo nội trợ - khi gặp "mợ" phải dạ thưa - đến trưa trưa lo chợ búa - phải ăn mặc như hai lúa – phải cần kiệm cho vợ xài – phải miệt mài mà làm việc – dẫu có tiệc cũng không đi - mà có đi, phải trình báo - không bố láo với phu nhân - phải lo thân không toi mạng!

    Một Lần nhịn là chín lần nhục. Một lần nhục bằng chín lần đau. Đã đánh nhau phải dành phần thắng. Nếm cay đắng phải chịu thường xuyên . Đi công viên phải cùng gái đẹp. Nói hơn vẹt mới thật là hay .Đã ăn cay không thèm uống nước .Đã bắt chước thì đừng ăn theo. Nếu vuốt keo thì phải chơi loại tốt. Đã ngu dốt thì không ăn thịt bò. Chỉ ăn no, không bao giờ hút hít. Tiền tuy ít nhưng phải sống thanh cao. Hút thuốc lào để nâng cao khí tiết. Cái gì không biết thì dựa cột mà nghe. Gặp Cave ở ngoài đường phải tránh. Bị chặn đánh quyết tâm bật phản công. Không lông bông ngoài đường khi thất nghiệp. Đọc hết rồi thì xin mời viết tiếp. Kẻo hết đồ làm thông điệp mua vui (hihi)

    Chết vi` rượu la` cái chết sành điệu. Chết vi` yêu la` cai' chết liêu xiêu. Chết vi` "gái" la` cai' chết' ra^t' thoải mái. Chết vi` "tình" la` cai' chết bất thình lình . Chết vi`" lười" la` cai' chết' ra^'t buồn cười. Chết vi`" học" la` cai' chết ra^t' vàng ngọc . Chết vi`" sầu" la` cai' chết rất ngầu . Chết vi`" ghen " la` cai' chết nhỏ nhen . Chết vi`" chơi" la` cai' chết thảnh thơi. Chết vi` " bệnh" la` cai' chết bạc mệnh. Chết vi`" hận " la` cai' chết lận đận ^^

    Lẳng lặng mà nghe họ kháo nhau Xăng thời lên giá gấp đôi xâu. Phen này ông quyết đi xe đạp. Bụng nhỏ, eo thon lại nhịp nhàng. Lẳng lặng mà nghe họ bảo nhau Rau thời phun thuốc chẳng bị sâu. Phen này ông quyết đi buôn thuốc Vừa bán vừa cho cũng sướng đầu Họ lại kháo nhau chuyện làm giàu. Đất, nhà, cổ phiếu biết về đâu? Lại thêm vàng giá tăng vun vút Ngồi vẫy tay chơi cũng vẫn giàu.

    Đằng sau nụ cười là nước mắt.... Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ.... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá..... Đằng sau lạnh giá là khát khao.... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng.... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau chúng ta là quá khứ.... Đằng sau quá khứ là tương lai......đằng sau tương lai là… mệt quá!