Picture
KIẾN XƯƠNG YÊU THƯƠNG
Tác giả: Hero King (sáng tác 11/06/2013)
Đến Thái bình, ghé Kiến Xương,
Lòng người nồng ấm, thân thương nghĩa tình!
Men say ngây ngất: Nam Bình.
Chiều về kẹo đắng Bình Minh thơm lừng.
Cao Mại ở xã Quang Hưng,
Chợ đông nên kéo Quang Trung họp vào.
Dệt đũi truyền thống: Nam Cao.
Bình Nguyên có lẩu, ai vào đó chưa?
An Bồi là đất trồng dưa,
Quanh năm vất vả sớm trưa cấy cày.
Rãng Thông: gái đảm, khéo tay,
Sớm chiều đan lát nghề mây: Thượng Hiền
.

Vũ Quý xưa có nghề rèn,
Ngày nay Phủ Sóc phất lên ầm ầm.
Tháng tư nhớ hội Đồng Xâm,
Hồng Thái chạm bạc, làm mâm, đồ thờ.
Trà Giang sông lượn lên thơ.
An Bình, đò Bóng đôi bờ người sang.
Vũ Tây nổi tiếng hội làng:
Lại Trì tụ họp rộn ràng, văn minh.
Nhà nghỉ nhiều nhất: Vũ Ninh.
Chuyên nghề xây dựng công trình: Vũ An.
Sông đào qua huyện: Kiến Giang
Đôi bờ màu mỡ, lúa vàng rung rinh.
Dân luôn khát vọng Hòa Bình,
Đảng ta dẫn lối Quang Minh sáng ngời.
Kháng chống giặc Mỹ lâu đời,
Vinh danh Mậu Kiến là người Vũ Trung.
Không quên nhắc đến Đình Phùng,
Xưa nghề vó lưới sống chung mạn thuyền.
Vũ Thắng nói đến biết liền,
Món ăn gỏi cá chỉ riêng đất này.
Vũ Bình: cá giống tại đây.
Vũ Hòa: buôn muối những ngày cuối năm.
Quang Lịch dệt chiếu ta nằm.
Lê Lợi: chợ Nụ tiếng tăm xa gần.
Xây nông thôn mới: Thanh Tân,
Điện, đường, trường, trạm ta cần đầu tư.
Bình Định: hội hát ca trù,
Bảo tồn truyền thống cũng từ nơi đây.
Hồng Tiến vất vả đêm ngày,
Bến phà Cồn Nhất vơi đầy người sang.
Vũ Sơn ngày trước là làng,
Giờ đây thôn xóm khang trang đẹp giàu.
Minh Tân mê mải đóng tàu,
Thăng trầm qua những nông sâu lạch dòng.
Bình Thanh có bến Ngô Đồng,
Thuyền, phà gắn bó sông Hồng, miền quê.
Trong tim ai nhớ phố Nê,
Hẹn hò đôi lứa trưa hè ăn kem.
Thánh đường ta đón Noel,
Quang Bình ấm áp có em đi cùng.
Đất phèn chua trũng: Minh Hưng,
Mồ hôi chan bát cơm vừng gian nan.

Vũ Đông, Vũ Lạc khang trang,

Thành phố mở rộng, nay quàng luôn chung.
Ước mơ làm chủ không trung,

Quốc Tuấn có bác Phạm Tuân anh hùng.
Quyết Tiến tăng trưởng toàn vùng,
Dân giàu nước mạnh, Vũ Công chuyển mình
Cây đa, giếng nước, sân đình
Người dân Vũ Lễ ân tình người ơi!

Ba sáu xã, cảnh xinh tươi

Thêm một thị trấn rạng ngời bốn phương.

Lòng người quê lúa thân thương,
Mời bạn hãy đến Kiến Xương – Thái Bình!

Mạn phép tác giả Hero King, mình sửa lại chỗ nói về xã Vũ Tây cho đỡ phản cảm; thêm câu nói về 2 xã còn thiếu là Vũ Đông, Vũ Lạc; chỉnh lại 2 câu đầu cho đỡ ngoa, chỉnh 2 câu cuối cho thêm tỉnh Thái Bình vào nhé? Chứ để mấy hôm nay, dân huyện mình liên tục lan truyền bài thơ này đi mà người tỉnh khác lại chẳng biết rõ Kiến Xương mình thuộc Thái Bình thì chán! Thanks Hero King đã giúp dân Việt du lịch hết các xã huyện Kiến Xương mình chỉ trong 5 phút, góp phần giúp những người con Kiến Xương xa quê đỡ nhớ nhà hơn và phấn đấu cống hiến cho quê hương nhiều hơn. Thanks Hero King!
 


Comments




Leave a Reply

    Student-tình yêu là sách vở
    Đêm tâm sự là những tối học bài
    Tâm hồn ta làm rạo rực ngày mai
    Cùng sách vở tới tương lai song bước.

    YÊU THƠ

    Tôi yêu thơ từ thủa thiếu thời
    Để rồi thơ mãi ở bên tôi
    Tình thơ như 1 người tri kỉ
    Không muốn rời xa một kiếp người!


    Tôi yêu thơ hơn cả cuộc đời
    Một điều mơ ước chẳng xa xôi
    Vào thơ tôi thấy mình đã lớn
    Đã biết yêu thương, đã khác rồi.

    Tôi thấy thơ làm đẹp cho đời
    Làm giàu suy nghĩ của riêng tôi
    Như chân trời mới luôn bừng nắng
    Dẫn dắt tôi đi suốt cuộc đời!

    ĐIỂM CHẠM CUỘC ĐỜI
    “Vào thời khắc sinh ra mỗi chúng ta đã thuộc về người khác
    Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không lạc nửa kia
    Vì sẽ đến một ngày có một người giữ lấy tay ta chẳng muốn chia lìa
    Nắm chặt tay ta cùng sẻ chia cuộc sống
    Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay và cùng ta hành động
    Ta mới thật sự hiểu “sum vầy” khơi sức nóng con tim
    Chỉ 1 người thôi mà cứ mãi kiếm tìm
    Cả cuộc đời cứ như chim tìm tổ
    Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa để mở ra cửa sổ
    Để thấy chim trời buông cánh đỗ chùm bông
    Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
    Đừng mang những vết thương bám bụi lòng hôm trước
    Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài như dòng nước
    Đừng cô đơn đừng khóc ướt tình ta
    Có người cùng sẻ chia, hạnh phúc chẳng phai nhòa
    Hoa bừng nở dưới chan hòa tình yêu
    Mãi không xa dù nắng sớm mưa chiều
    Cùng bước đi bên cạnh nhau mặc gió nhiều bụi khắp
    Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
    Giây phút trải lòng, bao nặng nhọc tuôn rơi
    Chúng ta tìm thấy nhau nơi điểm chạm cuộc đời
    Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
    Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương vô hạn
    Bình yên như chiếc lá đâm chồi dù biết cạn hơi sương
    Bên nhau rồi bao hạnh phúc yêu thương
    Một ngày ta dừng lại trên con đường bụi bay
    Có người nắm tay ta trong tình cảm  vơi đầy
    Sẻ chia hạnh phúc, dựng xây yên bình.”