Picture
(Theo sách Tỳ Ni Nhật Dụng của thiền sư Tính Kỳ, sách Tỳ Ni Nhật Dụng Thiết Yếu của thiền sư Độc Thể và sách Từng bước Nở Hoa Sen của thiền sư Nhất Hạnh)
Bốn mươi năm thiên uy nghi này đáp ứng những nhu cầu thiết yếu của một con người, thực tập uy nghi và chánh niệm trong mọi hành động sẽ giúp mỗi người đẹp hơn cả về hình thức và tâm hồn. Mục đích của sự thực tập là duy trì chánh niệm để an trú trong giờ phút hiện tại, khi thực hiện hành động hiện tại không bị phân tâm sang những chuyện khác, giữ tâm hồn luôn an lạc, thảnh thơi.


Uy nghi – Vẻ đẹp hành vi

Sống trong chánh niệm, tâm thì an vui

Học hỏi, rèn luyện suốt đời

Để tâm quy lạc, thảnh thơi, an nhàn

 
1. Thức dậy

Thức dậy mỉm miệng cười

Hai bốn giờ tinh khôi

Xin nguyện sống trọn vẹn

Mắt thương nhìn cuộc đời

2. Bước chân

Đặt chân trên mặt đất

Là thể hiện thần thông

Từng bước chân tỉnh thức

Làm hiển lộ pháp thân

3. Xuống giường

Sáng, trưa, chiều và tối

Mọi loài hãy giữ gìn

Nếu dưới chân lỡ đạp

Xin nguyện chóng siêu sinh

4. Bật đèn

Thất niệm là bóng đêm

Chánh niệm là ánh sáng

Đưa tỉnh thức trở về

Cho thế gian tỏ rạng

5. Xếp mền

Xếp mền cho niềm vui

Sống ngăn nắp cuộc đời

Thân và tâm thúc liễm

Phiền não phải rụng rơi

6. Mở cửa sổ

Mở cửa nhìn pháp thân

Đời màu nhiệm không cùng

Lòng dặn lòng tỉnh thức

Dòng nước tâm trong ngần

7. Vặn nước

Ơn dòng nước mát trong

Từ trăm nguồn tuôn chảy

Màu nhiệm qua hết thảy

Rửa cõi lòng tinh khôi

8. Đánh răng

Đánh răng và súc miệng

Cho sạch nghiệp nói năng

Miệng thơm lời chánh ngữ

Hoa nở tự vườn tâm

9. Súc miệng

Súc miệng lòng cũng sạch

Vũ trụ ngát hoa hương

Ba nghiệp thường thanh tịnh

Cùng Bụt chơi tây phương

10. Rửa mặt

Rửa mặt là rửa tâm

Sạch hết mọi cấu trần

Để lòng mình trong sáng

An lạc tận châu thân

11. Đi vệ sinh

Đi tiểu, đi cầu khu vệ sinh

Đổi trao kỳ diệu - bản thân mình

Không nhơ, không sạch, không thêm bớt

Tâm hồn thanh tịnh, pháp hiển linh

12. Tắm rửa

Rửa sạch trên người

Phiền não rụng rơi

Tâm hồn an lạc

Hạnh phúc tới nơi

13. Soi gương

Chánh niệm là đài gương

Lòng soi thấy tỏ tường

Rụng rơi bao tạp niệm

Trải khắp một tình thương

14. Mặc áo

Trang nghiêm y áo này

Tịnh độ trong tầm tay

Nước non cùng sáng tạo

Trần thế vui mỗi ngày

15. Đi cầu thang

Lên hay xuống cầu thang

Bước chân thường nhẹ nhàng

Nếu nghe tiếng lộp cộp

Là biết lòng chưa an

 

16. Giận

Cái giận làm tôi xấu

Biết vậy tôi mỉm cười

Quay về thủ hộ ý

Từ quán không buông lơi

17. Xếp giày dép

Đặt dép giày ngay ngắn

Giữ chánh niệm đôi chân

Luôn thảnh thơi thanh tịnh

Trên khắp nẻo xa gần

18. Vào phòng

Vào phòng thấy chân tâm

Ngồi xuống dứt trầm luân

Lòng hướng về cõi tịnh

Hết sầu thương bao lần

19. Hít thở

Thở vào tâm tĩnh lặng

Thở ra miệng mỉm cười

An trú trong hiện tại

Giờ phút đẹp tuyệt vời

20. Chú nguyện

Pháp Bụt thật phi thường

Bảy hạt đầy mười phương

Cúng dường khắp pháp giới

Từ bi không biên cương

21. Nằm

Nằm đây nằm chốn riêng mình

Thảnh thơi, vững trãi, tâm tình buông thư

Giữ lòng chánh niệm duyên như

Không mơ không tỉnh, không từ tâm sen

22. Ngồi

Ngồi đây ngồi cội bồ đề

Vững tâm chánh niệm không hề lãng xao

Ngồi đây ngồi chốn thanh cao

Thảnh thơi vững trãi đi vào trong tâm

23. Ngồi thiền

Pháp thân toả sáng vạn vật tươi

Tĩnh tọa lòng an, miệng mỉm cười

Ngày mới nguyện đi trong tỉnh thức

Mặt trời trí tuệ rạng muôn nơi

24. Thiền hành

Ý về muôn vạn nẻo

Thiền lộ tâm an nhiên

Từng bước gió mát dậy

Từng bước nở hoa sen

25. Đứng

Vững chãi như núi xanh

Thảnh thơi dường mây trắng

Nhìn chúng sanh vui cười

Thản nhiên lòng bất động

26. Bưng bát

Vạn vật tranh sống

Trên quả đất này

Nguyện cho tất cả

Có bát cơm đầy

27. Ăn cơm

Tay nâng bát cơm đầy

Thấy vạn vật quanh đây

Đang dang tay góp mặt

Cùng nuôi dưỡng thân này

28. Bốn đũa đầu

Đũa thứ nhất hiến tặng niềm vui

Đũa thứ hai vơi khổ cuộc đời

Đũa thứ ba giữ lòng hoan hỉ

Đũa thứ tư thực tập buông lơi

29. Ngừng ăn

Bát cơm đã vơi

Bụng đã no rồi

Bốn ơn xin nhớ

Nguyện sẽ đền bồi

30. Uống trà

Chén trà trong hai tay

Chánh niệm nâng tròn đầy

Thân và tâm an trú

Bây giờ và ở đây

31. Rửa bát

Chồng bát dù vạn cái

Ta rửa hoài không ngại

Rửa bát như rong chơi

Ta nhìn ta mỉm cười

32. Quét dọn

Siêng năng dọn dẹp nơi này

Mầm xanh nảy nở, Tuệ đầy đất kia

Sạch trong, tâm thiện tràn trề

Chăm tay quét dọn, hồn về với tâm

33. Khâu áo

Khâu áo trong tích môn

Cho đời lành lặn lại

Mũi kim, sợi chỉ may

Là công phu gặt hái

34. Cắt hoa

Xin cắt một cành hoa

Tặng phẩm của đất trời

Hoa là vị bồ tát

Làm đẹp cho cuộc đời

35. Cắm hoa

Nước giữ hoa tươi

Hoa nở cho người

Hoa thở tôi thở

Hoa cười tôi cười

36. Chùi cầu tiêu

Hôm nay được dọn cầu tiêu

Trí tuệ quang minh, công đức nhiều

Đẹp thay lao động trong ý thức

Tinh nghiệp ngày thêm lớn bao nhiêu

37. Đổ rác

Một thùng rác bẩn

Một bông hoa thơm

Muôn vật chuyển hóa

Thường trong vô thường

38. Làm vườn

Đất đưa ta ra đời

Rồi đất ôm ấp ta

Sinh diệt trong hơi thở

Sinh diệt như hằng sa

39. Trồng cây

Tôi gửi tôi cho đất

Đất gửi đất cho tôi

Hiến tặng đời sự sống

Cho vạn vật xanh tươi

40. Tưới cây

Cây không riêng lẻ cây ơi

Nước này từ mạch đất trời mà ra

Nước này đại địa chúng ta

Muôn đời làm bạn một nhà với cây

41. Mở máy tính

Mở lên máy vi tính

Ý, Tàng tiếp xúc Mình

Tập khí nguyện chuyển hóa

Nuôi lớn hiểu, thương, tình

42. Nhấc điện thoại

Tiếng đi xa ngàn dặm

Xây dựng niềm tin yêu

Mỗi lời là châu ngọc

Mỗi lời là gấm thêu

43. Cẩn thận

Hai phần ba tai nạn

Xảy ra tại gần nhà

Biết vậy tôi cẩn trọng

Dù không đi đâu xa

44. Lên xe

Ngồi thẳng trên xe máy

Vững chãi giữ thăng bằng

Phúc xin tu cùng Tuệ

Hành và Giải song song.

45. Nổ máy

Trước khi cho máy nổ

Tôi biết tôi đi đâu

Xe với tôi là một

Xe mau tôi cũng mau
 


Comments




Leave a Reply

    Student-tình yêu là sách vở
    Đêm tâm sự là những tối học bài
    Tâm hồn ta làm rạo rực ngày mai
    Cùng sách vở tới tương lai song bước.

    YÊU THƠ

    Tôi yêu thơ từ thủa thiếu thời
    Để rồi thơ mãi ở bên tôi
    Tình thơ như 1 người tri kỉ
    Không muốn rời xa một kiếp người!


    Tôi yêu thơ hơn cả cuộc đời
    Một điều mơ ước chẳng xa xôi
    Vào thơ tôi thấy mình đã lớn
    Đã biết yêu thương, đã khác rồi.

    Tôi thấy thơ làm đẹp cho đời
    Làm giàu suy nghĩ của riêng tôi
    Như chân trời mới luôn bừng nắng
    Dẫn dắt tôi đi suốt cuộc đời!

    ĐIỂM CHẠM CUỘC ĐỜI
    “Vào thời khắc sinh ra mỗi chúng ta đã thuộc về người khác
    Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không lạc nửa kia
    Vì sẽ đến một ngày có một người giữ lấy tay ta chẳng muốn chia lìa
    Nắm chặt tay ta cùng sẻ chia cuộc sống
    Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay và cùng ta hành động
    Ta mới thật sự hiểu “sum vầy” khơi sức nóng con tim
    Chỉ 1 người thôi mà cứ mãi kiếm tìm
    Cả cuộc đời cứ như chim tìm tổ
    Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa để mở ra cửa sổ
    Để thấy chim trời buông cánh đỗ chùm bông
    Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
    Đừng mang những vết thương bám bụi lòng hôm trước
    Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài như dòng nước
    Đừng cô đơn đừng khóc ướt tình ta
    Có người cùng sẻ chia, hạnh phúc chẳng phai nhòa
    Hoa bừng nở dưới chan hòa tình yêu
    Mãi không xa dù nắng sớm mưa chiều
    Cùng bước đi bên cạnh nhau mặc gió nhiều bụi khắp
    Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
    Giây phút trải lòng, bao nặng nhọc tuôn rơi
    Chúng ta tìm thấy nhau nơi điểm chạm cuộc đời
    Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
    Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương vô hạn
    Bình yên như chiếc lá đâm chồi dù biết cạn hơi sương
    Bên nhau rồi bao hạnh phúc yêu thương
    Một ngày ta dừng lại trên con đường bụi bay
    Có người nắm tay ta trong tình cảm  vơi đầy
    Sẻ chia hạnh phúc, dựng xây yên bình.”