Picture
NGƯỜI LÀM SẠCH ĐƯỜNG LÀNG

          Đấy là người đàn ông tàn tật, đang thập thiễng gom nhặt những mảnh nilông vụn vương vãi trên đường bỏ vào một cái bao tải to tướng khoác lên vai như một gã ăn mày.

          Anh tên là Nguyễn Thanh Hải 52 tuổi quê ở xã Vũ An, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình. Trong một trận sốt rét ác tính, liều thuốc kháng sinh cấp cứu cực mạnh đã biến Hải thành người tàn tật, thọt một chân, bước đi cà nhắc. Lớn lên trong sự cưu mang của gia đình và làng xóm, năm 1984 Hải lấy vợ. Vợ Hải là cô Vũ Thị Son nhiều hơn Hải hai tuổi, quê ở làng bên. Son gạt nước mắt gửi lại đứa con riêng cho gia đình rồi theo Hải về trong nỗi cảm thông và lòng thương anh vô hạn.

Cặp vợ chồng người đàn ông tàn tật này bắt tay vào xây dựng cơ ngơi trong sự thiếu thốn nhiều bề, nhất là sức khoẻ. Đứa con trai đầu lòng ra đời là tài sản lớn nhất của họ cũng là nỗi khó khăn không nhỏ đối với vợ chồng Hải. Do hoàn cảnh bức xúc về nơi ăn ở và sinh hoạt, năm 1991 nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ, họ hàng, vợ chồng Hải xây được 3 gian nhà ngói sạch sẽ thoáng mát. Không nỡ ngồi nhà nhìn một mình vợ đánh vật với vài sào ruộng khoán để nuôi cả nhà bốn miệng ăn, Hải ngày đêm nghĩ cách huy động vốn sức khoẻ còn lại của mình. Ngoài những công việc có thể đỡ đần vợ, hàng xóm ai thuê việc gì Hải làm nấy. Tiền công ai trả bao nhiêu Hải cũng nhận, cốt sao hợp với sức khoẻ của mình. Nhưng rồi cái công việc làm thuê thất thường ấy cũng không đảm bảo được nhu cầu ăn học của hai đứa con, Hải mày mò tìm đến "hợp đồng miệng" với một đại lý thu mua phế liệu, phế thải. Rồi từ đó Hải ngày đêm tập tễnh trên các đường làng ngõ xóm, mải mê thu nhặt những mảnh túi nilông thải, có khi là những mẩu kim loại, những mảnh bìa rách... tất cả Hải cho vào cái bao to tập kết về nhà để rồi tối đến vợ chồng con cái mới phân ra từng loại. Hàng nào tiền nấy: 800 đến 1000, 1200 đồng 1kg. Riêng nilon thải giặt sạch, phơi ráo, giá lại rẻ hơn 600 đ 1kg. Việc chuyển hàng đi đã có đại lý cử người đến lấy vài ngày một lần. Giá trị ngày công tuy rẻ mạt chẳng đáng bao nhiêu, nhưng năng nhặt chặt bị, hàng tháng vợ chồng Hải có thêm một khản tiền đóng học cho con và chi tiêu trong gia đình. Hai đứa con Hải do được chăm lo dạy dỗ nên rất ngoan ngoãn chăm học và giúp đỡ bố mẹ. Tháng 9 năm 2004 một tin vui đến với gia đình Hải: Cháu Nguyễn Viết Cảng con trau đầu lòng của vợ chồng Hải đã thi đỗ vào trường Đại học Mỏ vượt dư số điểm quy định. Hải mừng hơn cả mọi nỗi mừng. Anh đi loan tin khắp xã và mời bà con đến chia vui. Ngày cháu Cảng nhập trường nhà Hải đông như hội. Ai cũng đến chúc mừng và căn dặn cháu. Nhiều người còn tỏ ra ái ngại vì vợ chồng họ khoẻ mạnh đầy đủ mà chưa có niềm vui như Hải.

          - Mừng đấy mà cũng no đấy các bác ạ - Hải tâm sự - Biết là ông bà nội và các cô các chú sẽ giúp đỡ. nhưng tự mình vẫn phải lo. Em vẫn dạy các cháu ở đời nên tránh xa cái sự ỷ lại.

          - Sao anh không tìm lấy một nghề nhàn nhã như đan hàng mây che? Tôi hỏi.

          - Em không quen tù túng - Hải đưa tay gãi gãi gáy - Mấy lại việc này giúp em thường xuyên rèn luyện sức khoẻ: Đi bộ và vác nặng.

          - Phải đi xa anh có vác được không?

          Hải cười:

          - Việc em làm có rất nhiều người ủng hộ lắm bác ạ. Bất kể ở gần hay xa, thấy em là trẻ con xúm vào nhặt giúp, người lớn thì gọi cho những túi đồ đã gom sẵn. Đầy bao rồi gặp ai người đấy mang giúp. Nếu là xe đạp thì chở hộ hàng, xe máy thì chở cả người lẫn hàng. Nhiều lúc em thấy mình cũng "oai ra phết".

          Thấy anh lạc quan vui vẻ tôi hỏi thêm:

          - Làm công việc ày anh nghĩ tới lợi ích cá nhân hay tập thể?.

          - Cả hai bác ạ. Mình có thu thập, làng xóm sạch sẽ phong quang. Tổ vệ sinh môi trường trong thôn đang đùa em làm tranh hết công việc của họ.

          - Làm vậy anh có đòi hỏi chế độ gì không?

          - Đòi hỏi gì nữa hả bác! Đời mình tưởng đã bỏ đi, bây giờ nhà cửa có, vợ con có, ốm đau đã có nhà nước cấp bảo hiểm y tế, các cháu học hành được miễn giảm đống góp. Nói thật với bác, làm việc có thu nhập, lại được mọi người ủng hộ nhiệt tình là em sung sướng lắm.

          Nhìn vẻ mặt mãn nguyện không giấu nổi nét khắc khổ của người đàn ông tàn tật, làm việc có mức thu nhập quá thấp này, tôi nghĩ vội sang giá trị đạo đức và tinh thần tự lực của anh. Mong sao trên trái đất này tất cả những người khuyết tật đều ý thức được bản thân và vượt lên được chính mình như anh Nguyễn Thanh Hải.

Nguyễn Thị Minh Thuận

Vũ An - Kiến Xương - Thái Bình

 


Comments




Leave a Reply

    Student-tình yêu là sách vở
    Đêm tâm sự là những tối học bài
    Tâm hồn ta làm rạo rực ngày mai
    Cùng sách vở tới tương lai song bước.

    YÊU THƠ

    Tôi yêu thơ từ thủa thiếu thời
    Để rồi thơ mãi ở bên tôi
    Tình thơ như 1 người tri kỉ
    Không muốn rời xa một kiếp người!


    Tôi yêu thơ hơn cả cuộc đời
    Một điều mơ ước chẳng xa xôi
    Vào thơ tôi thấy mình đã lớn
    Đã biết yêu thương, đã khác rồi.

    Tôi thấy thơ làm đẹp cho đời
    Làm giàu suy nghĩ của riêng tôi
    Như chân trời mới luôn bừng nắng
    Dẫn dắt tôi đi suốt cuộc đời!

    ĐIỂM CHẠM CUỘC ĐỜI
    “Vào thời khắc sinh ra mỗi chúng ta đã thuộc về người khác
    Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không lạc nửa kia
    Vì sẽ đến một ngày có một người giữ lấy tay ta chẳng muốn chia lìa
    Nắm chặt tay ta cùng sẻ chia cuộc sống
    Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay và cùng ta hành động
    Ta mới thật sự hiểu “sum vầy” khơi sức nóng con tim
    Chỉ 1 người thôi mà cứ mãi kiếm tìm
    Cả cuộc đời cứ như chim tìm tổ
    Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa để mở ra cửa sổ
    Để thấy chim trời buông cánh đỗ chùm bông
    Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
    Đừng mang những vết thương bám bụi lòng hôm trước
    Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài như dòng nước
    Đừng cô đơn đừng khóc ướt tình ta
    Có người cùng sẻ chia, hạnh phúc chẳng phai nhòa
    Hoa bừng nở dưới chan hòa tình yêu
    Mãi không xa dù nắng sớm mưa chiều
    Cùng bước đi bên cạnh nhau mặc gió nhiều bụi khắp
    Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
    Giây phút trải lòng, bao nặng nhọc tuôn rơi
    Chúng ta tìm thấy nhau nơi điểm chạm cuộc đời
    Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
    Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương vô hạn
    Bình yên như chiếc lá đâm chồi dù biết cạn hơi sương
    Bên nhau rồi bao hạnh phúc yêu thương
    Một ngày ta dừng lại trên con đường bụi bay
    Có người nắm tay ta trong tình cảm  vơi đầy
    Sẻ chia hạnh phúc, dựng xây yên bình.”